Mỗi khi bị tổn thương, chúng ta thường tự an ủi mình “Rồi cũng sẽ qua. Thời gian sẽ chữa lành mọi nỗi đau. Mình sẽ ổn thôi.” Hoặc người khác sẽ nói với ta câu tương tự để an ủi, sẻ chia. Nhưng chỉ ta mới biết nỗi đau đó có thật sự lành hẳn không. Có thể ta sẽ quên câu chuyện đó. Rồi bẵng đi nhiều năm, một vết dằm nào đó trong tim lại nhói đau. Một mùi hương, một bài hát, một khung cảnh vô tình lướt qua… cũng đủ đánh thức những điều ta…