HÀNH TRÌNH CHỮA LÀNH

Chúng ta rồi sẽ ổn thôi

Chào bạn,

Hôm nay bạn cảm thấy thế nào?

Mình thấy ổn sau những chuỗi ngày biến động vừa qua. Nếu nói theo Nhân Số Học thì mình vừa trải qua năm thế giới số 9 khó nhằn. Mở đầu năm là một sự kiện lớn, đến cuối năm cũng là một sự kiện lớn nữa. May mắn là mình vẫn ngồi đây và vẫn gõ được những dòng này.

Sau sự kiện đầu, mình cố gắng vượt qua, tìm đủ mọi cách và nhất quyết phải học được Siam Reiki cấp độ 1 để cứu vớt chính mình. Lúc đó là lúc mình rơi xuống tận đáy, hơn cả 6 năm trước. Loay hoay mãi cũng đi học được. Học xong thì mình cũng leo lên khỏi vách núi được một tẹo, thở được một chút. Rồi lại khăn gói đi học tiếp lên cấp độ 2. Ai ngờ, vừa xong cấp độ 2, mình lại đón nhận tin dữ.

Cảm giác sao nhỉ? Thật khó mà diễn tả được nỗi đau tột cùng của hai lần mất mát trong vòng chưa đầy một năm. Lần đầu là thử thách, lần hai là thực hành. Mình luôn biết ơn vì ở lần hai, mình đã có công cụ để chữa lành cho chính mình.

Những hôm nào quá mệt, mình chỉ đặt tay lên bụng và chìm vào giấc ngủ.

Ít ra trong những lúc ngặt nghèo nhất, mình vẫn có một phương pháp để tự cứu mình, và có người ở bên động viên.

Mình có nghĩ đến chuyện tiêu cực không? Có chứ. Rất nhiều. Mình đã nghĩ đến cái chết, đến mục đích sống, đến cái khổ của loài người. Đây là lần mình thật sự thấm thía cái sự khổ khi ở trong thân xác này.

Có lúc mình nghĩ đến hợp đồng linh hồn, đến bài học kiếp này, đến những sự việc mà mình đã trải qua. Ồ, mình đã trải qua vô số mất mát ở nhiều kiếp trước đó chứ. Vậy mình học được gì? Mình đã học được bài chấp nhận hiện thực chưa?

Có lúc mình nghĩ đến mục đích sống, đến mục tiêu kế tiếp của mình. Mình đã từng muốn thế nào? Sao bây giờ mình lại trống rỗng và mất phương hướng? Mình vẫn nhớ những mục tiêu mình mong muốn đạt được. Nhưng giờ đây, chúng chẳng còn ý nghĩa nữa.

Có lúc mình nghĩ đến những việc mình phải sắp xếp, những trách nhiệm mình phải mang. Ôi sao mà khó quá! Có thể nào buông hết được không?

Có rất rất rất nhiều câu hỏi, suy nghĩ trong đầu mình lúc đó.

Rồi mình quyết định buông xuôi.

Mình đặt dự định, kế hoạch cho tương lai gần, những thứ mình có thể kiểm soát được. Mình không nghĩ tới những điều quá xa xôi.

Mình thôi không cằn nhằn, gắt gỏng với những điều mình thấy ngứa mắt trước đây. Vẫn khó chịu đấy. Nhưng thôi kệ, cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Mình bỏ bớt trách nhiệm. Đành rằng ở tình huống của mình, không ai có thể lo thay cho mình được. Nhưng mình mệt rồi. Mỗi người sẽ phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình. Điều gì đến sẽ đến.

Mình muốn tận hưởng cuộc sống theo cách của mình, không áp lực, không đánh giá mình nữa.

Và mình vẫn ổn.

Mất bao lâu để mình thấy rằng mình ổn? Hiện tại đã là tháng thứ 2 sau sự kiện cuối. Mình thấy mình ok. Vẫn ăn uống được, vẫn thích ăn những thứ mình thích. Vẫn làm việc, ngày càng thích công việc 8 tiếng này. Bắt đầu chăm sóc da trở lại, tập dưỡng sinh.

Cảm thấy hiện tại thật tuyệt. Vậy là đủ rồi.

Bạn ơi, nếu bạn cũng đang trong trạng thái giống mình, hãy tin rằng bạn sẽ ổn thôi. Trong lúc khó khăn, bạn sẽ luôn có một “cọng rơm cứu mạng”. Trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ. Mình mong bạn sẽ tìm được lối đi. Lúc nào mệt quá thì hãy nghỉ chân một tí nhé. Nhắn tin cho mình nếu bạn đang cần một người lắng nghe lúc này.

Chúng ta rồi sẽ ổn thôi.