Mỗi khi bị tổn thương, chúng ta thường tự an ủi mình “Rồi cũng sẽ qua. Thời gian sẽ chữa lành mọi nỗi đau. Mình sẽ ổn thôi.” Hoặc người khác sẽ nói với ta câu tương tự để an ủi, sẻ chia.
Nhưng chỉ ta mới biết nỗi đau đó có thật sự lành hẳn không.
Có thể ta sẽ quên câu chuyện đó. Rồi bẵng đi nhiều năm, một vết dằm nào đó trong tim lại nhói đau. Một mùi hương, một bài hát, một khung cảnh vô tình lướt qua… cũng đủ đánh thức những điều ta tưởng đã quên.
Có những nỗi đau không tự lành, dù thời gian có trôi bao lâu. Chúng không biến mất, chỉ là tạm ngủ yên đâu đó trong tiềm thức.
Ta chẳng hiểu vì sao trong lòng lại dậy sóng. Chẳng hiểu vì sao tự nhiên khó ở, tự nhiên buồn, tự nhiên bối rối. Ta đã làm gì sai?
Câu trả lời là ta chẳng làm gì sai cả. Chỉ là ta đã cho phép cảm xúc đó, nỗi đau đó tồn tại quá lâu mà thôi. Khi ta cảm thấy có gì đó khác khác, sai sai ở đâu đó thì đã đến lúc cần phải làm việc với vấn đề của mình rồi.
Đó là lúc ta cần quay lại với chính mình, đối diện với những tổn thương trong tâm hồn mà ta từng lãng quên, hoặc cố tình chối bỏ. Không phải để tự trách mình, mà để lắng nghe và thấu hiểu.
Thời gian không tự động xoa dịu mọi vết thương. Chính sự can đảm nhìn vào bên trong, sự chấp nhận và yêu thương bản thân mới là liều thuốc tốt nhất. Và khi ta bắt đầu hành trình đó, thời gian chính là bạn đồng hành, chứng kiến ta tốt hơn mỗi ngày.
Túm lại là, hãy chủ động tìm câu trả lời cho chính mình, không nên ngồi im một chỗ chờ thời gian trôi đi vô ích. Còn thở là còn gỡ hen ![]()