Có những khoảnh khắc trong cuộc sống khiến mình nhận ra rằng, đôi khi hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao mà lại ẩn mình trong những điều nhỏ bé nhất. Với mình, đó là một buổi sáng mùa thu cách đây 6 năm, khi mình đang ở đáy của sự mệt mỏi và căng thẳng.
Ngày hôm đó, mình thức dậy với tâm trạng nặng nề. Mọi thứ dường như đều chống lại mình: công việc bế tắc, mối quan hệ căng thẳng, và cảm giác bất lực, lo lắng cứ bủa vây. Mình ngồi bên cửa sổ, nhìn những chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống, và tự hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mình phải làm gì đây?”
Mình bắt đầu tìm mọi cách để lý giải cho những sự việc đang xảy ra mà không biết rằng tất cả đều xuất phát từ mình. Mình sẽ kể lại hành trình này ở (nhiều) bài viết khác. Sau một thời gian tìm kiếm, mình đăng ký học một lớp phát triển bản thân để xem vì sao mình gặp những vấn đề này. Và mình biết đến việc thực hành lòng biết ơn từ đó.
Trước đây, mình chưa bao giờ coi trọng lòng biết ơn như một công cụ để thay đổi cuộc sống. Mình nghĩ nó chỉ đơn thuần là phép lịch sự, nói “cảm ơn” khi ai đó giúp đỡ, hay thể hiện lòng biết ơn trong những dịp đặc biệt như ngày lễ, kỷ niệm. Thậm chí, mình còn xem lòng biết ơn như một nghĩa vụ, cảm ơn cha mẹ vì đã nuôi nấng, cảm ơn đồng nghiệp vì đã hỗ trợ, cảm ơn xã hội vì đã tạo điều kiện.
Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở suy nghĩ và lời nói. Mình chưa từng thực sự cảm nhận lòng biết ơn từ trái tim. Những câu “cảm ơn” ấy đôi khi chỉ là phản xạ, không mang theo bất kỳ ý nghĩa sâu sắc nào.

Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi mình thực hành viết 10 điều biết ơn mỗi ngày trước khi đi ngủ. Ban đầu, mình không kỳ vọng gì nhiều. Chỉ là một thử thách cá nhân, một cách để làm dịu tâm trí sau một ngày dài căng thẳng.
Những dòng đầu tiên thật vụng về:
- “Biết ơn vì hôm nay trời nắng đẹp.”
- “Biết ơn vì bữa trưa ngon miệng.”
- “Biết ơn vì không bị kẹt xe trên đường về nhà.”
Những điều này nghe có vẻ tầm thường, nhưng dần dần, chúng trở thành nguồn năng lượng tích cực mà mình không ngờ tới. Mình nhận ra rằng, khi mình tập trung vào những điều tốt đẹp, dù nhỏ bé, thì cuộc sống dường như nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Càng thực hành, mình càng cảm nhận rõ sự chuyển biến bên trong tâm hồn. Lòng biết ơn không chỉ là một hành động; nó là một trạng thái sống. Khi mình học cách nhìn nhận mọi thứ bằng ánh mắt trân trọng, mình bắt đầu nhìn cuộc đời qua một lăng kính khác.
Một buổi chiều, khi đang ngồi cùng mẹ, mình chợt nhận ra mẹ đã hy sinh rất nhiều để mình có được ngày hôm nay. Những bữa cơm mẹ nấu, những đêm mẹ thức khuya để chăm sóc mình khi ốm đau, tất cả đều là món quà vô giá. Lần đầu tiên, mình cảm thấy lòng biết ơn không chỉ nằm ở lời nói “con cảm ơn mẹ,” mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc và trân trọng từ tận đáy lòng.
Rồi đến những điều nhỏ nhặt hơn: một cơn gió mát giữa ngày hè oi bức, tiếng cười giòn tan của đứa trẻ hàng xóm, hay thậm chí là sự im lặng của căn phòng khi mình cần thời gian tĩnh tâm. Tất cả đều trở thành những món quà mà cuộc sống tặng cho mình.

Khi mình bắt đầu thực hành lòng biết ơn một cách chân thành, mình nhận ra rằng nó không chỉ làm thay đổi cách mình nhìn nhận cuộc sống, mà còn giúp mình chữa lành những vết thương tinh thần. Những lo âu, căng thẳng dần tan biến, thay vào đó là cảm giác bình an và mãn nguyện.
Lòng biết ơn dạy mình cách sống chậm lại, trân trọng hiện tại và tìm niềm vui từ những điều giản dị. Nó giúp mình nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao, mà chính là tổng hòa của những khoảnh khắc nhỏ bé mà ta thường bỏ qua.
Nếu bạn cũng đang cảm thấy mệt mỏi, lạc lõng hoặc mất phương hướng, hãy thử bắt đầu với lòng biết ơn. Không cần phải cầu kỳ hay phức tạp, chỉ cần mỗi ngày, dành ra vài phút để nghĩ về những điều khiến bạn cảm thấy may mắn. Và rồi, giống như mình, bạn sẽ nhận ra rằng lòng biết ơn không chỉ là lời cảm ơn xã giao, mà còn một phong cách sống, một điều kỳ diệu giúp bạn tìm thấy bình yên từ tâm hồn mình.
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này ❤️