Vào một ngày cuối tuần, mình quyết định rời xa màn hình máy tính và điện thoại để tìm chút không khí trong lành. Mình đi đến thác nước, nơi mình đã lên kế hoạch đi từ lâu, mà mãi chưa thực hiện được. Trước khi đến thác, mình đi bộ qua một khu rừng nhỏ. Khi bước vào rừng, mình chợt nhận ra rằng âm thanh duy nhất mình nghe thấy là tiếng lá xào xạc dưới chân và tiếng chim hót vang vọng đâu đó trên những tán cây. Không có tiếng còi xe, không có tiếng thông báo từ ứng dụng, chỉ có sự tĩnh lặng của thiên nhiên bao quanh.
Mình dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, đặt tay lên thân gỗ sần sùi và nhắm mắt lại. Lúc ấy, mình cảm nhận được điều kỳ lạ: nhịp tim mình chậm lại, hơi thở trở nên sâu hơn, và các cơ trên mặt dường như giãn ra. Những suy nghĩ lộn xộn về công việc, những kế hoạch còn dang dở, hay cả những lo lắng mơ hồ đều tan biến. Mình chỉ đơn thuần tồn tại ở đó, giữa rừng cây, giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối. Và rồi, trong khoảnh khắc ấy, mình chợt hiểu ra một điều mà trước đây mình chưa từng để ý: chính trong sự tĩnh lặng, trí tuệ mới có cơ hội nảy mầm.

Trước đây, mình luôn nghĩ rằng để giải quyết vấn đề, mình cần phải suy nghĩ thật nhiều, tìm kiếm thật nhiều thông tin, hoặc thậm chí hỏi ý kiến mọi người xung quanh. Nhưng thực tế, đôi khi, tất cả những gì mình cần chỉ là dừng lại và lắng nghe. Như hôm ấy, giữa khu rừng, mình đã tìm thấy câu trả lời cho một vấn đề mà mình đã trăn trở suốt cả tuần – một quyết định khó khăn trong công việc. Hóa ra, đáp án không nằm ở đâu xa, nó đã luôn ở đó, chỉ chờ mình đủ tĩnh lặng để nhận ra.
Bạn biết không, cuộc sống hiện đại đang kéo chúng ta đi quá nhanh. Chúng ta bị cuốn vào guồng quay của công việc, trách nhiệm, và vô số những kỳ vọng từ xã hội, từ người thân hay thậm chí là từ bản thân mình. Đầu óc liên tục hoạt động, suy nghĩ chồng chéo lên nhau, khiến chúng ta dễ dàng lạc lối trong chính dòng chảy tư duy của mình. Mình cũng từng như vậy, mệt mỏi, căng thẳng, và đôi lúc cảm thấy như mình đang đánh mất chính mình.
Nhưng rồi mình học được rằng, tĩnh lặng không phải là trốn chạy khỏi thế giới. Nó là cách để ta trở về với bản thân, để ta có thể nhìn rõ hơn những gì đang diễn ra bên trong mình. Giống như mặt hồ, khi không bị khuấy động bởi gió, nước sẽ phản chiếu rõ ràng bầu trời và cảnh vật xung quanh. Tâm trí cũng vậy, khi tĩnh lặng, nó sẽ soi sáng những điều mà ta thường bỏ qua.
Không phải lúc nào tâm trí mình cũng dễ dàng an tĩnh được. Có những ngày, mình ngồi xuống, cố gắng thiền, nhưng đầu óc cứ rối tung rối mù, suy nghĩ này tiếp nối suy nghĩ kia, không cách nào dừng lại. Có một người thầy nói với mình rằng: “Điều quan trọng không phải là bạn ngồi thiền được bao lâu hay bạn thiền tốt như thế nào. Mà quan trọng là bạn đã thiền vào ngày hôm đó. Chỉ đơn giản vậy thôi.” Mình bắt đầu thả lỏng, không ép buộc bản thân phải “tĩnh”, và chấp nhận sự hỗn loạn ấy. Mình để những suy nghĩ đến, rồi để chúng đi, giống như mây trôi trên bầu trời. Dần dần, dòng suy nghĩ trong tâm trí mình chậm lại. Một cảm giác tĩnh lặng sâu sắc len lỏi vào. Và rồi, mình nhận ra rằng: đôi khi, câu trả lời không nằm ở việc tìm kiếm, mà ở việc dừng lại.
Mình tin rằng trí tuệ không chỉ là thứ ta tích lũy từ sách vở hay kiến thức bên ngoài. Trí tuệ thực sự đến từ khả năng lắng nghe chính mình, từ việc hiểu rõ bản chất của mọi thứ thông qua sự quan sát. Để làm được điều đó, ta cần tĩnh lặng, quan sát, không phán xét. Tĩnh lặng không phải là trốn chạy khỏi cuộc sống, mà là cách để ta trở về với hiện tại, nơi mọi câu trả lời đều đã sẵn có.
Hôm nay, mình muốn mời bạn thử làm một điều nhỏ: Hãy dành ra 5 phút, chỉ 5 phút thôi, để ngồi yên và lắng nghe. Không cần phải thiền, không cần phải làm gì đặc biệt. Chỉ cần ngồi xuống, nhắm mắt lại, và để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Bạn không cần phải tìm kiếm điều gì cả, chỉ cần để bản thân được tĩnh lặng.
Biết đâu, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, bạn sẽ tìm thấy điều mà mình đã tìm thấy, một sự bình yên mà bạn chưa từng nghĩ tới, và một tình yêu thương dành cho chính con người thật của bạn.
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này ❤️
P/S: Nếu bạn đã từng trải nghiệm những khoảnh khắc tĩnh lặng đáng nhớ, hãy chia sẻ với mình nhé. Mình tin rằng, mỗi câu chuyện đều mang trong mình một bài học quý giá.